[Dammie] Dã thú đích ma pháp sư – Phần 55


55/. Độc nhất vô nhị

.

Về việc Lưu Nha lầm bầm “Ta không thích …..” thì a Lạc đã sớm có biện pháp ứng đối, chỉ cần xoa xoa đầu của hắn, tốt nhất là còn có thể chủ động mà cho hắn một cái ôm thì vấn đề sẽ rất nhanh được giải quyết. Lần này, cũng không ngoại lệ.

 

Lưu Nha được a Lạc ôn nhu vuốt ve trấn an, nhanh chóng đem phiền muộn mà biến thành sung sướng, sau đó ôm lấy a Lạc tiến vào phòng tắm để tắm rửa một cái, sau đó an phận mà cùng nhau đi ngủ.

 

Ngày hôm sau, ngoài cửa truyền đến một tiếng đập cửa nhẹ nhàng. Lưu Nha phản ứng theo trực giác, mở mắt ra, con ngươi màu vàng lóe lên một tia sáng không rõ nghĩa —— hắn rất chán ghét có người quấy rầy thời gian hắn và a Lạc ở chung, hay đúng hơn là ngay tại lúc hắn ôm a Lạc ngủ.[yuki-hana: thời điểm đó thì ai mà không quạo]

 

Với sự nhạy cảm của a Lạc đương nhiên cũng sẽ phát giác được có người đi đến, vì vậy y đẩy Lưu Nha ra, phủ thêm áo choàng của mình —— tuy nhiên động tác này lại làm cho Lưu Nha càng thêm khó chịu, rồi sau đó y đứng lên, đi ra mở cửa. Quả nhiên, ngoài cửa chính là tinh linh mắt xanh đi theo bọn họ để “Báo ân” kia.

 

Thiếu niên tinh linh mặc quần áo có chất liệu và màu sắc nhu hòa,  làm toát lên nét phong tình mà chỉ có tộc tinh linh mới có, vòng tay màu xanh biếc quấn quanh cổ tay gầy yếu kia, mà trên cánh tay gầy yếu đó hiện tại đang bưng một cái bồn sắt có tạo hình rất không tệ —— bên trong chứa đầy nước nóng đang bốc hơi.

 

“Chào buổi sáng… buổi sáng tốt lành, ma pháp sư tiên sinh.” Cổ Thụy Y có chút khiếp đảm mà mở miệng.

 

Lúc này, A Lạc mới nhớ tới việc y chưa nói tên mình cho đối phương biết, cho nên y ôn hòa cười nói: “Buổi sáng tốt lành, Cổ Thụy Y. Ân… Ngươi có thể gọi ta là Cát Bụi Laure, đây là tên của ta.”

 

“Tốt, Cát Bụi Laure tiên sinh.” Cổ Thụy Y hiển nhiên còn không dám gọi thẳng danh tự của “Ân nhân”, hắn thoáng đem bồn sắt giơ lên, “Ta là tới đưa nước ấm, tiên sinh, ta nghĩ các ngài cần một ít nước ấm để rửa mặt.”

 

A Lạc có chút kinh ngạc, chẳng lẽ cái này gọi là báo đáp? Sau đó y tiếp nhận bồn sắt, vốn định nói cám ơn, nhưng lập tức uyển chuyển nói: “Cổ Thụy Y, về sau không cần làm việc này…”

 

Không đợi y nói xong, một thanh âm khác vang lên: “Trong phòng tắm có nước ấm, không cần ngươi.”

 

“Lưu Nha…” A Lạc nghe được trong tiếng nói này có chút bài xích, biết là ý thức lãnh địa của Lưu Nha lại tái phát, đành phải bất đắc dĩ mà kêu hắn một tiếng, thế nhưng trong lời nói cũng không có quá nhiều ý tứ chỉ trích.

 

Ngược lại, Cổ Thụy Y lại bị hù sợ —— không là vì cái khác, mà là ánh mắt mắt xích thẳng tắp nhìn vào, đồng thời đối diện với  lồng ngực trần trước mắt khiến cho hắn đỏ mặt, rồi sau đó hắn chậm rãi ngẩng đầu, đối diện với con mắt vàng lạnh như băng của Lưu Nha, sau đó lại run rẩy một cái: “Đúng… Thực xin lỗi…”

 

A Lạc thấy thế thở dài: “Tốt rồi tốt rồi, Lưu Nha, đừng  dọa người ah.”(^_^)

 

Lưu Nha thu hồi lại ánh mắt tràn đầy lệ khí, sau đó từ phía sau mà ôm vòng qua eo  a Lạc: “Ta chỉ nói sự thật thôi.”

 

“Được rồi, đúng là chỉ nói lời thật.” A Lạc nhẹ giọng hống, sau đó cười cười với Cổ Thụy Y, “Cổ Thụy Y, cám ơn ý tốt của ngươi, ta xin lỗi ngươi vì hành động vô lễ vừa rồi của Lưu Nha.”

 

“Không, không cần.” Thanh âm của Cổ Thụy Y thấp như muỗi vằn, “Là do ta quên, trong khách sạn đều có dụng cụ ma pháp tùy thời đều có thể cung cấp nước ấm, chỉ là trước kia khi ta còn ở tinh linh chi sâm thì có rất ít người dùng dụng cụ ma pháp, sau này đi ra ngoài, bởi vì ta không thích tiếp xúc với nhiều người, Tu Lợi Á cũng luôn cùng ta nghỉ ngơi ở dã ngoại..” Bất tri bất giác mà giải thích nhiều như vậy.

 

A Lạc thấy Cổ Thụy Y bối rối,  ánh mắt cũng dần dần nhu hòa xuống: “Đây không phải lỗi của ngươi, Cổ Thụy Y, tốt rồi, hiện tại ngươi có thể đi ra ngoài ngốc một hồi, ta cùng Lưu Nha cần một chút thời gian thay quần áo, được hay không?”

 

Sắc mặt tái nhợt của Cổ Thụy Y giờ đây mới hồng hào trở lại: “Đương nhiên, nếu như không ngại, thỉnh nhấm nháp một chút tay nghề của ta a? Ta đã làm xong bánh trái cây mà tộc tinh linh thường ăn, hi vọng các ngài có thể thích.”

 

“Tốt, chúng ta lập tức nhấm nháp thủ nghệ của ngươi.” A Lạc cười trả lời, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.

 

Vừa quay đầu lại, y liền đối diện với anh mắt giận dữ của Lưu Nha.

 

“Lạc, ngươi không được cười với hắn như vậy.” Lưu Nha mặt không biểu tình nói, khí tràng quanh thân rất áp lực.

 

A Lạc buồn cười gật đầu: “Lưu Nha, ta nhớ tới lúc nhặt được ngươi, ngươi cũng cỡ tuổi đó, không, phải nói, ngươi so nhỏ hơn hắn một chút.”

 

Nhưng Lưu Nha lại không muốn cứ thế mà bỏ qua đề tài này: “Nếu như từ đầu, người Lạc gặp được là hắn, cũng sẽ nhặt về sao?”

 

Thấy được biểu lộ rất nghiêm túc của Lưu Nha, a Lạc cũng không tự giác mà bắt đầu chăm chú theo: “Lưu Nha, ngươi còn nhớ lúc ta nhặt được ngươi là trong hoàn cảnh nào  sao?”

 

“Ta đang đánh nhau với một đầu ma thú.” Lưu Nha hiển nhiên nhớ rất rõ ràng, “Ta thua.”

 

Đâu chỉ là thua, căn bản chính là sắp chết… A Lạc cười: “Nếu như Cổ Thụy Y sắp bị ma thú giết chết, có lẽ ta vẫn sẽ xuất thủ tương trợ, nhưng sẽ không nhặt về.”

 

Chỉ tiếp xúc trong một ngày ngắn ngủn, y  đã có thể thấy rõ cá tính của thiếu niên tinh linh kia, thiện lương và cũng không ngu dốt, nhưng cũng không kiên cường,từ trên người của hắn, a Lạc không nhìn thấy sinh cơ bừng bừng như ở trên người Lưu Nha, nhìn không thấy lực lượng khiến cho y có thể bị hoa mắt thần mê, cho nên không thể khiến cho a Lạc có xúc động “Nhặt về”.

 

Nhìn thấy  Lưu Nha tựa hồ có chút nôn nóng, a Lạc rất thiệt tình nói: “Lưu Nha, ngươi là độc nhất vô nhị, ngoại trừ Lưu Nha ngươi, ta không muốn nhặt người nào nữa… Nếu có một ngày Lưu Nha ra đi, sau đó phải qua thật lâu thật lâu, lâu đến khi Lưu Nha ngươi không hề tồn nữa thì ta mới có thể lại thử tìm kiếm một người khác làm bạn bên cạnh ta…”

 

Khi nghe a Lạc nói nửa câu đầu, hào khí bên người Lưu Nha rõ ràng trở nên bình tĩnh rất nhiều, nhưng khi nghe nửa câu sau lại giống như bị đâm toàn thân: “Lưu Nha sẽ không rời khỏi Lạc.”

 

“Nếu như không ly khai, bên cạnh ta vẫn chỉ có Lưu Nha.” tay a Lạc nhẹ nhàng xoa mặt Lưu Nha, khẽ cười nói.

 

Chỉ là, cho dù sau này khi Lưu Nha khôi phục lại trí nhớ mà vẫn nguyện ý làm bạn với mình, thì thời gian sinh tử cũng sẽ trở ngại giữa hai người, hiện tại a Lạc đang ở Kim Đan kỳ, có số tuổi thọ ngàn năm, mà a Lạc còn có dự cảm… với tư chất tốt đẹp của cỗ thân thể này, thì trong ngàn năm đó, y tuyệt đối có thể tu thành Nguyên Anh, đến lúc đó không già không chết, mà Lưu Nha, cho dù đứng đầu thế giới này cuối cùng tuổi thọ cũng có một ngày chấm dứt, mà có lẽ trong thời gian đó, Lưu Nha sẽ dần mất đi tính ỷ lại với mình rồi…

 

Mà lúc này Lưu Nha không hề biết trong nội tâm của a Lạc có bao nhiêu thở dài cùng thương cảm, hắn chỉ cảm thấy thỏa mãn sau  khi nghe a Lạc hứa hẹn, đồng thời, hắn cũng cho rằng ngày mà hai người tách ra vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ đến. [yuki-hana: trực giác dã thú luôn chính xác]

 

Trong nhà ăn, Cổ Thụy Y đã bày sẳn trên bàn sữa bò nhào bột mì bao ấm áp, còn có bánh bích quy nhỏ (chính là bánh trái cây mà hắn nói lúc nãy), cùng với hoa quả…,  thoạt nhìn vô cùng phong phú.

 

Khi thấy a Lạc cùng Lưu Nha sóng vai đi tới, Cổ Thụy Y duỗi tay ra kéo ghế cho hai người, dùng một loại tư thái giống như bồi bàn mà đứng ở  bên cạnh hai người, chờ đợi phân phó.

 

“Cổ Thụy Y, ngươi có thể ngồi xuống cùng dùng cơm với chúng ta.” A Lạc mỉm cười với thiếu niên tinh linh.

 

Cổ Thụy Y kiên trì lắc đầu: “Không được, ta là tới báo ân, thỉnh nhất định phải để cho ta làm một chút cho ngài.”

 

Sớm có nhận thức với tính quật cường của tinh linh, a Lạc chỉ cong khóe miệng, không nói thêm gì. Mà Lưu Nha nhìn chằm chằm vào bàn đồ ăn, sắc mặt lại trở nên rất khó coi.

 

“Ta không thích cái này.” Thanh âm của Lưu Nha có chút hương vị lạnh khốc, nhưng ánh mắt của hắn lại ném tới trên người a Lạc.

 

“Nếu ngươi không thích…, cũng đừng có ăn hết.” A Lạc vừa nói xong thì ngón tay của y giật giật, lập tức có một mâm thịt khô lớn xuất hiện trên mặt bàn, “Ta biết rõ, Lưu Nha thích ăn thịt nhất, đúng hay không?”

 

Mắt Lưu Nha sáng rực lên, gật đầu một cái, dùng tay nắm lên đồ ăn để vào trong miệng: “A….”

 

Mà Cổ Thụy Y với tư cách là người chuẩn bị bữa sáng này lại không biết được tâm tư của chủ nhân thì vội vàng khom lưng hành lễ: “Phi thường có lỗi, có lẽ trước tiên ta nên tìm hiểu sở thích của Lưu Nha tiên sinh rồi mới an bài.”

 

“Không có sao.” A Lạc cười một cái, “Cổ Thụy Y, đồng bạn của ngươi Tu Lợi Á có lẽ ngay tại bên cạnh, nếu như không ngại, có thể thỉnh hắn cùng tới dùng cơm.”

 

Con mắt Cổ Thụy Y bởi vì kinh ngạc mà có chút nới rộng ra chút ít, nhưng lập tức có một tia mừng rỡ xẹt qua: “Đúng vậy, cẩn tuân phân phó của ngài.”

 

A Lạc mỉm cười: “Như vậy, ta sẽ chờ ngươi mang theo khách nhân trở về rồi.”

 

Cổ Thụy Y lại hành lễ lần nữa, vội vàng ly khai, bộ pháp có chút vui sướng.

 

Lưu Nha thấy bóng lưng tinh linh đi xa, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn a Lạc. A Lạc vỗ vỗ cánh tay của hắn: “Có vài thời điểm, những gì chứng kiến cũng chưa phải là chân thật, tựa như Cổ Thụy Y cùng đồng bạn của hắn vậy… Hơn nữa, Lưu Nha, ngươi không phải không thích Cổ Thụy Y sao? Ta giúp ngươi phân tán sự chú ý của hắn được không?”

 

Lưu Nha không chút do dự gật đầu, a Lạc thì mỉm cười ôn nhu.

 

Bên kia, Cổ Thụy Y nhẹ nhàng đi thẳng ra ngoài viện —— hắn không xác định được Tu Lợi Á đang ở chỗ này, dù sao, lúc trước khi cả hai cùng đi, Tu Lợi Á luôn lựa chọn cắm trại chứ không chịu ở khách sạn, lúc đó đã làm cho hắn hoài nghi rằng phải chăng Tu Lợi Á không có đủ tiền, đương nhiên, với biểu lộ lãnh khốc của Tu Lợi Á thì hắn cũng không dám hỏi rõ.

 

Nhưng mà, không chờ Cổ Thụy Y xoắn xuýt quá lâu, liền có một giọng nam vang lên từ trên  đỉnh đầu của hắn.

 

” Tinh linh ngu xuẩn, ngươi đến nơi đây làm cái gì?”

 

Cổ Thụy Y ngẩng đầu, nhìn thấy thiếu niên tóc xám đang ngồi xổm trên tường vây, thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi ngược sáng làm cho người ta thấy không rõ tướng mạo của hắn.

 

“Tu Lợi Á…” Hắn gọi tên của thiếu niên, bỗng nhiên không biết muốn nói cái gì.

 

“Nếu như ngươi chỉ tới ngẩn người mà thôi thì ta không có hứng thú ở chỗ này cùng ngươi.” ngữ khí của Tu Lợi Á rất lãnh đạm.

 

Cổ Thụy Y rất quen thuộc thái độ của Tu Lợi Á, nhưng vào lúc này hắn lại có chút do dự  : “Tu Lợi Á, ta không muốn cãi nhau với ngươi.”

 

Tu Lợi Á hừ lạnh một tiếng, đứng lên, chuẩn bị nhảy trở lại trong sân. Cổ Thụy Y có chút sốt ruột: “Tu Lợi Á, đợi đã…!”

 

Thiếu niên tóc xám đứng tại tường vây, tuy nhiên là đưa lưng về phía đối phương, làm cho Cổ Thụy Y cảm nhận được một loại cảm giác áp bách mãnh liệt, thế cho nên khí thế vừa mới tăng lên lại lập tức giảm xuống.

 

“Cổ Thụy Y… Ta chỉ là thay thế ma pháp sư tiên sinh tới mời ngươi đi qua cùng ăn bữa sáng…Là tay nghề của ta…”

—– yuki-hana —–

Advertisements

Ý kiến của bạn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.